Thức đêm mới biết đêm dài rùi vào những cơn ác mộng không như em nghỉ thật kinh khủng. Em tự trách bản thân tại sao phải suy nghĩ thật ngốc nghếch đến nhường ày luôn trong lòng nghĩ mình sẽ đi hết đoạn đường này không? Hay giữa đường chúng ta hải dừng lại.

Nghĩ tới nước mắt tuôn trào em sợ điều đó sẽ xẩy ra lắm anh à...Giống như ngày hôm kia em đi học một mình rồi tà một mình trên những con đường ngày cùng nhau những hôm nay sao thấy con đường trở nên vắng tanh một cách lạnh lụng..Chẳng còn ý nghĩa gì nữa chạy tới chạy lui chẳng biết đi đâu và về đâu.
